Diệp Uyển Âm nghe vậy, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng.
Ban đầu nàng chỉ định nhằm vào Thánh Dao, nào ngờ lúc này lại bị chính Thánh Dao đẩy lên đầu sóng ngọn gió, còn tiện tay kéo nàng xuống cùng.
Giờ phút này, giữa bàn dân thiên hạ, dưới bao ánh mắt chứng kiến, chỉ bằng một câu nói của Thánh Dao, nàng và Trương Tu đã bị buộc chặt với nhau. Đến nước này, dường như giải thích thế nào cũng khó lòng nói cho rõ.
Nhất thời, Diệp Uyển Âm cũng nhận ra mình đã quá nôn nóng, vô tình làm tổn hại khuê danh của bản thân.




